Game online hay nhất - Game online 3D - Thế Giới Hoàn Mỹ

sỉ áo thun trơn

áo thun giá sỉ

[Comic] Hoa Tuyết • SnowFlake (phần 4a)


(Tiếp theo)

Hoa Tuyết • SnowFlake

  • Kịch bản: Fanfic manga
  • Tái bản: Minami_Chan
  • Chỉnh sửa: ChuppoChus, galatea

Chương 4: Cho những khởi đầu

Những tia nắng đầu ngày len lỏi vào từng góc nhỏ.

Đôi môi bỏng rát khẽ mím chặt... cơn khát khô khốc trong cổ họng làm y tỉnh giấc.
Y nhíu mắt trái, tỏ vẻ khó chịu sau một giấc ngủ dài.

Vươn vai mà người cảm thấy mệt mỏi..
Lại một ngày dài đằng đẵng sắp bắt đầu với y.

Bước ra ngoài, vịn tay vào tấm thiếp cửa.
Đôi chân tê cứng làm y khụyu xuống, một bóng dáng quen thuộc vội vàng đỡ y…

- '' Ngài không sao chứ ? ''

Những hình ảnh tưởng chừng như chỉ xuất hiện trong giấc mơ bỗng chốc hiện hữu trước mặt y…
Khuôn mặt ấy, mái tóc ấy, đôi mắt ấy…

- '' Băng nhi ! ''

Trong vô thức, y ôm choàng lấy nàng…

Vẫn mùi hương cũ cùng giọng nói thanh thoát làm rung động tâm can...
Vẫn là mái tóc đen tuyền với đôi môi anh đào…

Y có cảm giác như mình được sống lại, không phải là mơ...
Bởi y cảm nhận được tim nàng đang đập và cả hơi thở ngập ngừng của nàng…

- ''Ngài… ngài.. Buông tôi ra…'' - Thiếu nữ cố dùng sức để thoát khỏi người đàn ông xa lạ.

- ''Tịnh Nghi ! Không được vô lễ!''

Một ông lão đang khoanh tay đứng đó nhìn nàng nghiêm khắc.
Ông ta khá già, nhưng xem ra vẫn ra dáng của một quận chủ.

- ''Cha… ngài ấy…’ – Thiếu nữ vội vàng đẩy y ra, chạy về phía ông lão.

- ''Có lẽ con rất giống một người trong quá khứ của y nên y hơi mất tự chủ...
và đó chính là pháp sư mà ta đã nói với con''

Ông khẽ thì thầm bên tai nàng, tay nhẹ nhàng vỗ về, trấn an... rồi ông đưa đôi mắt hướng thẳng về phía y.

- ''Xin lỗi ngài, là do tiểu nữ nhà tôi không phải. Mong ngài thứ lỗi.''

- ''Tôi là quận chủ của Tầm Mộng Cảng, mấy ngày nay bọn Vọng Hải Đao Lang,
chúng theo trướng Kim Giác Đại Vương quấy nhiễu dân làng.

Chúng tôi không sao ra biển đánh cá được. Tôi đến đây mong ngài cùng gia tộc ra tay cứu giúp dân làng…''

Ông lão ngập ngừng một lát, đưa đôi mắt nghiêm khắc nhìn Tịnh Nghi.
Nàng lúng túng…

- ''Tịnh Nhi không hiểu chuyện… mong ngài thứ lỗi''

- ''Không sao... không sao...!''
Y nhìn thiếu nữ bằng đôi mắt chứa đầy những ân tình với Hàn Băng..

Tại sao lại có một người giống nàng đến như thế…?
Y cứ ngỡ là nàng chưa từng biến mất khỏi tầm tay y vậy..
.

Bỗng, y nhíu mày, men rượu buổi đêm làm con người ta choáng váng...
Thiếu nữ vội vàng đến bên y, đưa đôi tay mềm mại dìu y đứng dậy…

- ''Ngài không cần phải gắng sức đâu. Nào, để tiểu nữ dìu ngài vào trong nghỉ ngơi.''

(còn tiếp)


Các Tin Đã Đăng